Chương Văn thể hiện quá đỗi chói mắt, vì thế vị sư phụ thần bí của hắn lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Nhất là khi biết đối phương vì nhiều năm nghiên cứu tà vật mà mắc phải quái bệnh, ai nấy càng tự vẽ ra hình tượng một vị đại sư dốc cạn tâm huyết để nghiên cứu tà vật.
Không ít thế lực lập tức phái người tới Tam Xuyên thành, mà Bạch gia cũng nằm trong số đó.
Bạch Thế Phi lặng lẽ nghe mọi người bàn tán về Chương Văn và sư phụ hắn, trong đầu lại nhớ tới những động thái gần đây của gia tộc.
Thân là thế gia đỉnh cấp, bọn họ biết được không ít bí mật.
Bên ngoài còn đang cân nhắc, nghi ngờ xem thiên địa có thật sự sắp dị biến lần nữa hay không, thì những đại gia tộc như bọn họ đã sớm bắt đầu chuẩn bị.
Bởi vì thiên địa dị biến nhất định sẽ tới, hơn nữa ngày ấy đã không còn xa. Thậm chí chưa tới mười năm nữa, trời đất có lẽ sẽ lại đổi thay. Đến khi đó, dị bảo sẽ một lần nữa từ thiên ngoại giáng xuống, đồng thời cuộc tranh đấu với tà vật cũng sẽ lại mở màn.
Bởi vậy, nhân vật như sư phụ của Chương Văn mới là đối tượng đáng để tranh đoạt. Còn Chương Văn... trưởng bối trong gia tộc từng suy tính qua, cho rằng người này tính tình quái dị, rất khó lôi kéo, nên bọn họ đã sớm từ bỏ ý định.
Hơn nữa, điều quan trọng nhất là người này có thù với Đạo môn. Tiền thưởng Đạo môn treo trên đầu hắn cực kỳ kinh người, lại thêm bây giờ hắn đang nổi như cồn, rất dễ lọt vào mắt những lão ma đầu tâm tính vặn vẹo. Hắn có thể sống mà tới được kinh thành hay không, vẫn còn là một ẩn số.
Tóm lại, mục tiêu của gia tộc chỉ có một, đó là sư phụ của Chương Văn.
Chỉ tiếc manh mối quá ít, mà Bắc Sơn châu lại không phải địa bàn của bọn họ, muốn tìm cũng thực sự quá khó...
Nghĩ tới chuyện đến giờ vẫn chưa có tin tức truyền về, Bạch Thế Phi không khỏi thầm thở dài.
Cùng lúc đó.
Mục tiêu của Bạch Thế Phi, cũng là sư phụ của Chương Văn, Phó Du Vân, lúc này đang săn giết tà vật ở vùng phụ cận Hắc Vân Sơn Mạch!
Chỉ thấy ba con tà vật hình dung dữ tợn đang điên cuồng chém giết với một bóng đen.
Bóng đen ấy là một hòa thượng trọc đầu, trên đầu mọc cặp sừng cong. Toàn thân gã đen kịt như mực, trên mặt treo nụ cười dữ tợn, nhìn chằm chằm đám tà vật.
Ba con tà vật đang vây công gã đều có thực lực sánh ngang với kẻ đã hoàn thành đệ nhị thứ tu hành, thế công hung mãnh vô cùng. Nhưng mặc cho chúng đánh giết thế nào, cũng không thể diệt nổi hắc hòa thượng kia. Thân thể gã vốn không phải huyết nhục tạo thành, mỗi lần bị tà vật đánh tan, thân hình lại lập tức khôi phục như cũ, căn bản không thể giết chết!
Thế nhưng đám tà vật dường như lại không hề nhận ra điều ấy, vẫn cứ như phát cuồng mà xông lên, hoàn toàn không hề có ý đổi cách công kích.
Không chỉ vậy, nhịp điệu tấn công của chúng còn hỗn loạn vô cùng. Ba con tà vật chẳng những không phối hợp được với nhau, trái lại còn vì quá rối loạn mà cản tay cản chân lẫn nhau, khiến độ chuẩn xác giảm mạnh, thậm chí có vài đòn còn nện thẳng lên đồng bọn!
Dù vậy, đám tà vật vẫn không hề dừng tay, cứ như đã trúng tà.
“Hắc hắc, tiểu hòa thượng, ta nói đâu có sai? Với thủ đoạn của chúng ta, đám tà vật này căn bản không làm gì nổi.”
“Lão tiên sinh vẫn chớ nên xem thường thì hơn.”
Trên không trung, Trương Ngộ Phật và Phó Du Vân đang trò chuyện. Lúc này, hai người đang ngồi trên lưng một con “muỗi” khổng lồ. Con muỗi ấy cũng giống hệt hắc hòa thượng bên dưới, toàn thân đen như mực, lại mọc một cái đầu người, mà gương mặt ấy chính là gương mặt của Phó Du Vân.
Con “muỗi” khổng lồ này chính là ác thân của Phó Du Vân!
Lúc này, Phó Du Vân và Trương Ngộ Phật đều đã hoàn thành đệ nhị thứ tu hành. Chỉ vài tháng sau khi Chương Văn rời đi, hai người đã hoàn thiện Tịnh Tâm công, rồi lần lượt đột phá, bước vào cảnh giới ấy.Lúc này, bọn họ đã có thể tự do điều khiển ác thân, mà đó cũng là một trong hai thủ đoạn chủ yếu nhất của Tịnh Tâm công.
Tịnh Tâm công có hai năng lực cốt lõi: một là giải ma dưỡng thần, phủ lên tâm thần bản thân một tầng phòng hộ, tăng cường khả năng khống chế tinh thần và niệm đầu; hai là ác thân.
Ác thân sẽ hiện ra những hình thái khác nhau tùy theo niệm đầu của mỗi người. Ngoài năng lực cơ bản là quấy nhiễu tâm thần đối phương, Trương Ngộ Phật và Phó Du Vân còn khai phát thêm một vài năng lực đặc thù.
Ví như ác thân của Trương Ngộ Phật có hai năng lực. Thứ nhất là dẫn động sát ý của đối phương, thứ hai là cực kỳ khó bị giết chết. Bản thân nó không có bao nhiêu lực sát thương, nhưng năng lực khống chế lại cực mạnh. Trong lúc dẫn động sát ý của người khác, nó còn có thể khiến đối phương dồn toàn bộ sát ý lên chính mình, gần như tương tự với năng lực khiêu khích.
Còn ác thân của Phó Du Vân cũng có hai năng lực. Thứ nhất là phi hành, tốc độ lẫn năng lực chở nặng đều khá tốt; thứ hai là có thể hấp thu những cảm xúc nhất định cùng pháp lực của đối phương.
Ngoài những năng lực đặc thù ấy, ác thân của bọn họ còn có tác dụng cơ bản nhất là quấy nhiễu tâm thần đối thủ. Hòa thượng đen thì thông qua tiếp xúc, còn muỗi thì dựa vào tiếng rung phát ra từ đôi cánh.
Khi hai ác thân dốc toàn lực, tâm thần của ba tên tà vật kia lập tức bị ô nhiễm, biến thành bộ dạng như hiện giờ, không biết mệt mỏi mà điên cuồng công kích ác thân của Trương Ngộ Phật, hoàn toàn không hề nhận ra mình chỉ đang uổng công vô ích.
"Lão tiên sinh, trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta xuống giải quyết chúng thôi?" Trương Ngộ Phật nhìn sắc trời rồi lên tiếng.
"Chờ đã, chờ đã, ta còn chưa hút đủ!"
Phó Du Vân nhìn đám tà vật phía dưới bằng ánh mắt nóng rực. Một phần pháp lực trên người chúng đang không ngừng bị dẫn lên không trung, rồi bị muỗi hấp thu vào cơ thể. Đó chính là năng lực của ác thân Phó Du Vân, có thể hấp thu pháp lực của mục tiêu.
Một lúc sau, Phó Du Vân mới lên tiếng: "Được rồi, xuống đi."
Nói xong, lão liền điều khiển muỗi hạ xuống. Ngay sau đó, phật quang bừng lên trên người hai kẻ, đôi mắt đỏ rực bắn ra hung quang, Trương Ngộ Phật và Phó Du Vân lập tức lao về phía ba tên tà vật kia. Dù ở trạng thái bình thường, chúng cũng không phải đối thủ của hai người, huống chi lúc này tâm trí đã bị ảnh hưởng, bởi vậy trận chiến nhanh chóng kết thúc.
"Hơi chán nhỉ, hay là chúng ta vào trong Hắc Vân Sơn Mạch xem thử?"
Phó Du Vân chán chường đá đá thi thể tà vật dưới đất, rồi lại hứng khởi nhìn về phía Hắc Vân Sơn Mạch ở đằng xa.
Kể từ khi hoàn thành lần tu hành thứ hai, thọ mệnh được đột phá, lão như tìm lại được khí phách năm xưa, hoàn toàn không còn ý nghĩ muốn ru rú trong nhà như trước nữa.
"Để sau đi, chúng ta cũng nên chuẩn bị rời khỏi đây rồi." Trương Ngộ Phật bất đắc dĩ khuyên nhủ.
"Chậc, suýt nữa quên mất. Tiểu tử Chương Văn kia đúng là lợi hại, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã gây dựng được danh tiếng lớn đến thế..."
Phó Du Vân lộ vẻ cảm khái. Một thời gian trước, lão cùng Trương Ngộ Phật và đồ đệ mới là Trần Cảnh Dung đã rời khỏi Mạc Quân gia, bởi bọn họ nhận ra có người đang tìm mình. Để tránh gây phiền phức cho Mạc Quân gia, bọn họ đành chủ động rời đi.
Sau đó, bọn họ mới biết tin tức về Chương Văn, cũng hiểu ra vì sao lại có người tìm đến mình.
"Chương thí chủ thiên tư bất phàm, có được thành tựu như vậy cũng là lẽ thường." Trương Ngộ Phật cười nói. Hắn vẫn luôn cho rằng Chương Văn cực kỳ xuất chúng, nổi danh chỉ là chuyện sớm muộn, nên cũng chẳng thấy quá bất ngờ.
"Hừm, đi thôi, tối nay chúng ta sẽ rời đi."
"Được, bản đồ cũng đã tới tay, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát!"“Vậy thì cứ thẳng đường đến Giang Châu thôi. Khi còn trẻ, ta đã muốn tới đó từ lâu, chỉ tiếc vẫn chưa có dịp...”
Hai người vừa trò chuyện, vừa lần nữa ngồi lên muỗi, rồi nhanh chóng bay về phía xa. Một lúc sau, bọn họ dừng lại trên một ngọn núi.
Hai người bước tới trước một gốc đại thụ, chỉ thấy Trần Cảnh Dung trong bộ y sam rách nát đang bị treo lơ lửng giữa không trung!



